“Khi mỗi ngày mình biết sống vì nhau”

Nhớ ngày nào khi hai đứa quen nhau,

Ngõ nhỏ heo may mưa giăng đầy lối.

Nón che nghiêng dấu cái nhìn bối rối,

Em bâng quơ chào vội để ra về.

Gặp nhau vài lần những buổi về quê,

Ở nhà chị gần rạp phim Nguyễn Trãi.

Thời gian đi không bao giờ trở lại,

Em đi rồi điều trống trải còn lâu?

Lá thư đầu tiên tôi gửi hôm sau,

Em đã nhận, chưa hồi âm tôi được?

Lá thư lần sau gửi ngày hôm trước,

Chùm ngọc lan giấu trong chiếc khăn tay.

Gửi tặng em cùng những áng thơ hay,

Rồi hai đứa ghi chung dòng nhật ký.

Gặp nhau hôm nay nói gì em nhỉ?

Hương ngọc lan đã nói hộ cùng em.

Em không chê tôi lính trẻ ít tiền,

Hẹn ước trăm năm cùng xây hạnh phúc.

Cha mẹ hai bên thuận tình vun đắp,

Khó khăn gì rồi cũng sẽ vượt qua.

Thời gian nhẹ nhàng thấm thoắt đi xa,

Ngày đám cưới khi tôi là người lính.

Hoa súng tím màu tình yêu chân chính,

Bao khó khăn làm ta phải băn khoăn…

Hai chúng mình duyên đã kết trăm năm,

Từ tay trắng xoay vần đời con tạo.

Dẫu cuộc đời còn biết bao giông bão,

Chẳng sợ khó khăn tần tảo lo toan.

Và ngoài kia cuộc sống có đôi khi,

Khi nắng gió khi trời chiều gió chướng.

Hạnh phúc tương lai là điều mơ tưởng,

Nước mắt chảy xuôi trong ấm ngoài yên.

Có ai hiểu cha mẹ muốn an nhiên,

Vì cuộc sống nên không ngừng cố gắng.

Dẫu cuộc sống như lúc trời mưa nắng,

Khi mỗi ngày mình biết sống vì nhau.

Đoàn Nguyễn

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *